review mộng hoa xuân

Nói về ngôn tình? Dùng ngôn ngữ bình dân thì đúng là "đào cổ mộ" rồi! Suốt mấy năm qua, ai mải mê ném đá vẫn cứ ném, ai mê mẩn đọc vẫn cứ đọc! media massa dalam negara demokrasi memainkan perannya sebagai kecuali. Một người vì mạng sống của mình có thể làm những gì?Người khác Mi Lâm không biết, nhưng nàng có thể vì nó mà hy sinh tất cả, bao gồm thân thể và tự khát khao sinh mệnh của mình có thể nở rộ như những bông hoa xuân tháng Hai, cho dù ngắn ngủi, nhưng cuộc đời nàng giờ đây lại như một con cóc ghẻ lười nhác trong bùn lầy, luôn phải cúi đầu, lầm lũi và bẩn chỉ biết rằng, phải sống mới có thể nói đến những thứ khác. Đến sinh mệnh cũng chẳng còn, thì có thể nói được gì nữa đây?Nhưng không thể ngờ được, cuối cùng nàng lại rơi vào tay tên Mộ Dung Cảnh Hòa khốn kiếp, kẻ đã coi nàng như một món đồ để lấy lòng một người con gái khác, kẻ đã bị nàng trả thù một cách đáng sợ, một kẻ lòng dạ hẹp hòi đến vô cùng. Một tên khốn nạn! Đây chỉ là tiểu thuyết, cho nên hình ảnh đang sử dụng chỉ là lấy từ phim ra làm mẫu cho hình tượng, ở đây là Lưu Liên Thành Hoắc Kiến Hoa trong Khuynh Thế Hoàng Phi và Tiểu Ngọc Triệu Lệ Dĩnh trong Tân Thục Sơn truyền kỳ. Đây chắc chắn là 1 câu chuyện hay, tuy nam chính thường hành hạ của nữ chính, nhưng trong cái hành hạ đó vừa là 1 loại phát tiết, cáu giận, vừa là bất lực, vừa lạ một loại sợ đánh mất! Cảnh báo trước Đây là thể loại ngôn tình chuyên mảng tâm lý hơn là tập trung khai thác tình tiết xung đột kịch tính, không thích hợp với những ai chỉ yêu thích nữ chính mạnh mẽ theo kiểu động tay động chân hay nổi loạn, cũng chẳng thích hợp với ai tôn sùng nam chính vẹn chính Mi Lâm. Tên khác Tứ Thập Tam 43; Tên thật Xuân Hoa; Tên thân mật Hoa Hoa Nhi Nam chính Mộ Dung Cảnh Lâm gây ấn tượng với tôi rằng nàng rất tham sống sợ chết, bởi vì nàng không có lý do để chết nên nàng luôn cố sống, sống được bao nhiêu hay bấy nhiêu. Tôi càng thích cách nàng đối mặt với muôn vàn khó khăn vẫn có thể kiên trì vượt qua, dù trong lòng nàng vô cùng thương tâm, nàng từng khóc chốn không ai thấy, tim động không ai hay, tâm trí tưởng chừng tĩnh lặng như nước hồ thu thực chất vẫn có lúc gợn sóng lăn tăn. Tôi vẫn thường thấy cảnh nhân vật tham sống sợ chết vất hết thể diện chuyện gì cũng làm. Song tôi lại không thấy cái chất hèn mòn nào trong những lần Mi Lâm nhẫn nhịn chịu hết mọi trận đau thương, cũng chưa bao giờ nàng mang giọng oán hận nặng nề không cam tâm vì những gì mình đã làm. Nàng luôn tự nhủ mọi thứ đều do nàng lựa chọn, không oán không hối. Có điều nếu mọi người hiểu lầm nàng là loại người chỉ biết cam chịu, tự dằn vặt bản thân thì sai rồi, với tôi, thuận theo và đón nhận mọi biến cố xảy đến với mình mà vẫn có thể kiên cường sống tiếp – không phải hèn nhát mà cần một loại dũng khí mạnh mẽ đến nhường nào. Dù nàng có hơi ngốc một chút, thì nàng cũng không ngu muội, nàng biết làm gì với những người mình yêu thương và những người tồi tệ với nàng – Quan trọng nhất, nàng vẫn luôn hướng về tương lai được tự do không lệ thuộc vào vẫn luôn thể hiện bản thân là loại người bàng quang vị kỷ, thì bản tính nàng thiện lương vẫn là điều chắc chắn, nếu không đã chẳng đèo bồng một gã tàn phế hết lên bờ xuống vực rồi lại săn sóc và cầu mong khoảnh khắc này kéo dài mãi… Tôi càng thích lối văn không miêu tả hoa mỹ diễm lệ nhan sắc của Mi Lâm, chỉ nói rằng nàng xinh đẹp, lúc cười càng thêm yêu kiều, vậy là đủ rồi! Tôi luôn cảm thấy cách miêu tả như ngũ quan tuyệt mĩ như tạc, hay tựa tiên nữ giáng trần rất là mơ hồ và giả tạo, nên tôi thấy cảch diễn tả đơn giản như vậy rất dễ nghe! Nhan sắc Mi Lâm không được miêu tả kỹ lưỡng, chỉ được nói rằng “vốn dĩ xinh đẹp, lúc cười càng thêm yêu kiều”. Nàng trầm lặng, cung cúc nép mình đáp ứng mọi yêu cầu, song thời gian cùng Mộ Dung Cảnh Hoa bị phế kinh mạch vào sinh ra tử, nàng cũng có cơ hội được sống đúng là mình, nụ cười tươi tắn của nàng lúc đó, hắn sau này suốt đời không thể thôi nhung nhớ. Mộ Dung Cảnh Hòa là nhân vật bá đạo nhất tôi từng thấy, tôi đã gặp không ít những nam chính yêu thương nữ chính nhưng vẫn giày vò làm đủ chuyện phát tiết, còn riêng chàng ta thì chẳng biết bản thân yêu thương nữ chính đến nhường nào, đến cả lòng mình chàng ta còn không rõ ràng, huống chi là đối xử nữ nhi thường tình. Diễn biến của Mộ Dung Cảnh Hóa rất dễ hiểu, dù rất khó lường, nhưng bởi vì ban đầu hắn vốn chẳng hề yêu thương gì nàng, cho nên hắn lấy một nữ nô tài là nàng ra chiều lòng ý trung nhân là chuyện rất đỗi bình thường! Hắn chưa bao giờ tỏ vẻ là người tốt, thì đương nhiên hắn là kẻ xấu. kẻ xấu mà đòi tử tế với người dưng nước lã, thì đúng là chuyện giả tạo, nực cười! Có 1 câu rất đúng bản chất của Mộ Dung Cảnh Hòa là “Ta không cố ý hại nàng. nàng sống hay chết có liên quan gì đến ta?” – Hắn không biện minh cho những gì mình đã làm, hắn chỉ nói sự thật – dù sự thật đó làm người ta muốn dzộng bể mặt hắn! Mộ Dung Cảnh Hòa không được miêu tả kỹ ngũ quan đẹp đến mức nào, trong mắt Mi Lâm ban đầu là khuôn mặt của kẻ nữ sắc quá độ, sau đó là nam tử tuấn tú vì lụa. Bề ngoài Mộ Dung Cảnh Hòa thường khoác áo lông thú, áo bào bá khí, mưu dũng kỳ phùng, lòng sâu không ai đong đếm được. Chưa kể hắn là vương gia đứng trên vạn người, là dũng tướng đã từng lập nhiều đại công, ấp ủ bày mưu tính kế tranh quyền đoạt lợi, giành lấy sống chết cho bản thân, là loại đúng chất người ta nói “Vô độc bất trượng phu”! Đặc biệt, nhân vật này rất sát thực tế với kiểu nam nhân với lối tư duy phong kiến cổ đại, xem trọng quyền lực và địa vị, chứ không “thi vị hóa” như các kiểu nam chính khác kiểu nam chính có hoàng tử, vương gia nhưng hiền lành tới mức gặp ai cũng hết lòng hết dạ, kiểu nữ chính xuất hiện là 2 người kết liền chẳng hạn. Tuy nhiên, tôi cam đoan Mộ Dung Cảnh Hòa cũng không phải hạng ác bá gì, bởi vì hắn vẫn có lòng biết ơn, lòng kính ngưỡng và đối đãi tốt với những người tốt với mình – Chỉ là, hắn có quan niệm rất rõ ràng về giai cấp và ứng xử theo đúng địa vị của hắn. Nói công bằng, Mi Lâm và hắn sẽ không bao giờ yêu thương nhau được. Vì một kẻ tàn nhẫn, không quan tâm sống chết người khác cùng một cô gái chỉ cần sống qua ngày, tâm địa thiện lương và giai cấp cách biệt sẽ chẳng bao giờ giao nhau giữa cuộc đời. Nhưng đại nạn ập tới, duyên phận có thể không phải là kì ngộ, nhưng số phận đúng là kì diệu, cơ hội cùng Mi Lâm ra sống vào chết đó đã khiến Mộ Dung Cảnh Hòa phát hiện một sự thật rằng Người có thể chết cùng hắn vẫn có Mục Dã Lạc Mai, nhưng người có thể cam tâm tình nguyện sống cùng một gã tàn phế như hắn thì duy nhất chỉ có mình Mi Lâm. Thực ra từ khoảnh khắc đó hắn đã vô tình cân đo giữa Lạc Mai và Mi Lâm, chỉ là hắn không nhận ra mà thôi. Nhưng thử ngẫm kỹ, nếu hắn chỉ vì vài ngày bên cạnh Mi Lâm mà quên đi người con gái hắn đã yêu, đã lưỡng tình tương duyệt cùng hắn suốt thời gian qua, bỏ qua cả địa vị để lấy Mi Lâm. Thì hắn đã không phải Mộ Dung Cảnh Hòa. Nhất là khi hắn dễ dàng bỏ người cũ để theo người mới như vậy, thì chúng ta có nên đặt câu hỏi, nếu sau này khi hắn sa cơ gặp một người con gái khác cũng săn sóc hắn như Mi Lâm, có khi nào hắn cũng thay lòng đổi dạ không!? Thế nên, việc hắn dây dưa không thể từ bỏ một Mục Dã Lạc Mai tài sắc vẹn toàn, đem lòng yêu hắn, lưỡng tình tương duyệt môn đăng hộ đợi hắn 5 năm là không sai – Ít ra như vậy chứng tỏ đức tính thủy chung của hắn. dù việc hắn yêu với việc hắn ngủ với gái khác chả liên quan gì! May là từ khi hắn có Mi Lâm là không ở với con nào nữa, không thì tui chẳng thể ở đây nói tốt cho hắn đâu! Nhưng suy cho cùng, với Mi Lâm, hắn chỉ là một nam nhân, chẳng phải vương gia, dũng tướng gì cả, giống như những tháng ngày nàng sưởi ấm cho hắn… luôn chân chân thực thực như thế. Hắn hành hạ Mi Lâm, nói những lời khó nghe, căn bản vì hắn vốn dĩ chưa bao giờ nói lời mật ngọt! Với nàng càng chói tai gai mắt hơn là bởi vì hắn ghét nàng nhất khi nàng bỏ hắn ở ngoài mắt. Có khi hắn chỉ hy vọng, nàng nổi giận với hắn thôi cũng được! Hắn không khống chế được con tim mình. Lòng hắn vốn đã nguội lạnh, nay lại cháy vì một người khác. Mà lại không đủ sáng suốt để nhận ra điều đó và dũng khí để thay đổi. Tuy nhìn qua hắn so với Mi Lâm, ngược tâm chưa đủ bằng. Nhưng cái ngược tâm lớn nhất là “người yêu chết ở nơi hắn không hay biết, đến tìm nàng thì xác nàng thậm chí đã không còn nguyên vẹn” thì hắn lại phải gặp, người ta chẳng phải nói sinh ly tử biệt là chuyện đau lòng, nhưng việc không thể gặp mặt nhau lần cuối, giãy bày cho nhau nghe tâm tư của mình, mới là chuyện cả đời thương tâm hối hận nhất! Mộ Dung Cảnh Hòa từng muốn bẻ hoa mai giữa trời tuyết đêm cho Mi Lâm đang bị giam trong ngục, nhưng lại nhớ nàng chỉ thích hoa xuân tháng hai, tự cảm thấy chướng mắt, không nhịn được dùng nội lực đánh gãy cành mai đó. Thực ra, Mộ Dung Cảnh Hòa luôn bị ngược ngầm, nhưng do tác giả cố tình viết một cách hời hợt, nhất là khi cốt truyện đi theo dòng suy nghĩ của Mi Lâm nhiều hơn. Để ý sẽ thấy, hắn từng là một người không màng vương vị, chỉ toàn tâm toàn ý chinh chiến sa trường bảo vệ quốc gia, cho đến khi bị chính vua cha và hoàng huynh mình ám hại đến suýt đứt hết kinh mạch, vất vả lắm mới qua khỏi nhưng còn di chứng. Từ đó mất lòng tin tới mức phải ngụy trang bản thân, chịu sự khinh rẻ của chính người mình yêu mà không dám đánh cược để giải thích, sống trong cảnh mỗi ngày đều phải đề phòng. Cuối cùng bị phế toàn thân chỉ vì sĩ diện của người mình yêu nhất, để rồi hắn phải cầu cứu đến Mi Lâm… Có phải quá trớ trêu khi đến cả người hắn yêu cũng không thể làm hắn tin tưởng được? Thế đó, hắn cũng đau, đau cả khi hắn trót thay lòng đổi dạ vẫn cố thủy chung mối tình cũ, vẫn không nhận ra Mi Lâm quan trọng với hắn biết chừng nào… Từng nhát dao đâm vào nơi yếu hại nhất của hắn, cho nên biết nói ai đau hơn ai đây? Có lẽ so với Mi Lâm nhát này chồng nhát kia, sớm có thể bị coi là nhiễm trùng hoại tử luôn cũng được, thì hắn không đến nỗi vạn tiễn xuyên tâm, nhưng nhát nào cũng chí mạng! Suýt nữa tôi còn tưởng hắn đã hóa điên rồi, ôm xác chết đi khắp nơi mà còn ra vẻ y hệt như nàng còn sống, hắn nỉ non rằng hắn chưa từng từng tặng nàng cái gì, hắn muốn mua cho nàng bộ quần áo mới, hắn nói nàng hát bài xuân gì đó rất chán, nên hắn hát cho nàng nghe, lại hát nhầm bài hát Bá Vương Ngu Cơ, hoảng lên tự phỉ phui cái miệng, hắn đút cháo của nàng uống, mặc cho từng giọt cháo cứ rơi rớt xuống đất như những giọt nước mắt… Hắn bày tỏ rằng hắn muốn dắt nàng đi khắp thế gian, ngắm nhìn hoa xuân mà nàng luôn mong ước… Có thể tưởng tượng nổi không!? Mộ Dung Cảnh Hòa vốn rất ghét mùi tanh hôi, lại còn mang thân phận cao quí, ngay lúc bá nghiệp bao năm nếm mật nằm gai đã nằm gọn trong tay… hắn lại bỏ tất cả dở sống dở chết đi làm chuyện này.. Đây ngàn vạn lần không phải loại chuyện mà con người hắn trước kia sẽ làm, hắn điên tới mức không phát hiện nổi trên khóe mi kẻ chết không có nốt ruồi hắn yêu thương. Nói cho công bằng, bỏ qua hạnh phúc rồi, còn ai để tâm đến nỗi khổ tâm của ngươi? Trích “Thiên Cổ” – Alan Mộ Dung Cảnh Hòa lâm vào thế sống dở chết dở này, đều do hắn không biết quí trọng nàng, không tự biết lòng mình nàng chứa bao nhiêu cân nặng, cứ ỷ rằng nàng dù sao cũng không thể rời khỏi hắn, cho rằng bản thân có thể chống đỡ, đến khi mất đi rồi mới biết tinh lực thực chất chống đỡ được bao nhiêu phần, biết được rốt cục nàng quan trọng với bản thân hắn nhiều biết mấy… Về phần Mục Dã Lạc Mai, một nữ nhân tài sắc vẹn toàn, một nữ tướng có chính kiến, yêu 1 người, trung trinh chờ đợi 1 người. Song cái tôi quá lớn, chỉ ưa mềm không ưa cứng, đối diện với Mộ Dung Cảnh Hòa tùy biến bất ngờ, không biết nhân nhượng thông cảm cho người mình yêu, chưa đầy 10 câu đã nổi giận nhìn nhau. Nghe khích vài câu đã giở giọng mặc kệ không cần, cô ta thiếu mất sự đồng cảm và thấu hiểu để tạo nên bầu không khí ấm cúng và hạnh phúc. Hơn hết cô ta cũng không tin tưởng Mộ Dung Cảnh Hòa, có thể cùng Mộ Dung Cảnh Hòa đứng trong ánh hào quang, nhưng lại không thể cùng Cảnh Hòa đâm xuống vũng bùn, liếc nửa con mắt nhìn kẻ phong lưu bỏ qua bá nghiệp, dù mang lòng mong hắn trở lại như xưa thì sao chứ, thực tế Lạc Mai không hiểu Mộ Dung Cảnh Hòa, hết lần này tới lần khác, cô chọn cái tôi của mình, chính kiến của mình, chứ không phải vì Mộ Dung Cảnh Hòa mà hành động. Đỉnh điểm tồi tệ nhất là khi cô ta giết chết Mi Lâm vì ghen tuông đố kỵ, còn muốn giết cả Mộ Dung Cảnh Hòa chỉ vì “không muốn hắn ô danh đời sau“. Cô ta chỉ muốn một Mộ Dung Cảnh Hòa trung thành với triều đình, cùng chiến đấu trên sa trường, không đời nào chấp nhận một kẻ soán ngôi vua, một kẻ chìm trong nữ sắc, một kẻ ngày ngày chỉ muốn sống rúc an nhàn. Cô ta chỉ muốn một Mộ Dung Cảnh Hòa như ý nguyện của cô ta, không quan trọng trái tim hắn như thế nào. Hoàn toàn khác với Mi Lâm, Mi Lâm chỉ sớm tối bên Mộ Dung Cảnh Hòa thất thố, không hề yêu cầu hắn điều gì, không hề trông mong hắn sẽ mang bộ dáng gì, làm những gì… chỉ là yêu. Từ đó tạo nên sự khác biệt nhất trong mắt gã đàn ông tàn nhẫn đó. Thiên vị một chút, Mục Dã Lạc Mai rất hoàn hảo ở nhan sắc, năng lực, gia thế, địa vị, lòng kiêu hãnh, đúng kiểu nữ chính trong các ngôn tình khác đấy. Nhưng tôi không cảm nhận được lòng nhân từ và đức tính hy sinh vì người khác ở cô gái này. Cô ta lôi tù binh ra để huấn luyện binh sĩ giết chóc đã chứng tỏ bản chất tàn nhẫn của mình rồi. Cô ta là tướng quân thì sao chứ? Cô ta thậm chí còn không xem người khác là con người. Cái hay của truyện là phần Mộ Dung Cảnh Hòa bị liệt toàn thân, Mi Lâm bị câm. Chính vì Mộ Dung Cảnh Hòa sau đó bị liệt, nên mới có thể ở cùng nàng ra sống vào chết, chứ bằng không sớm đã một phát giết nàng, miễn có cơ hội nảy sinh tình cảm đồng chí đồng đội vào sinh ra tử gì hết. Chính vì Mi Lâm sau đó bị câm, nên không phải khách sáo trả lời, vâng vâng dạ dạ, việc gì cũng có thể giấu giếm, có cớ để không trả lời hắn, khiến hắn oán không hết, chỉ biết tức vì nàng bỏ qua mình. Mộ Dung Cảnh Hòa phát hiện xác chết không phải Mi Lâm, vừa vui mừng cười phá lên, sau đó lại đau khổ đến mức khóc thét không kìm lại được Đời này của Mộ Dung Cảnh Hòa, may mắn có Mi Lâm – người con gái sưởi ấm cho lòng hắn và Thanh Yến – người hầu trung thành nhất của hắn. Cả hai là ánh sáng lớn nhất cho cuộc đời tăm tối luôn bị phản bội của hắn. Còn đời này của Mi Lâm. Xui xẻo nhất là gặp hắn. Đau khổ nhất là gặp hắn. Nhưng cũng đẹp nhất khi có hắn. Duyên phận là 1 cái gì đó diệu kì biết mấy! ❤ Tôi thích kết cấu câu chuyện, thích Việt Tần, Thanh Yến, Thi Quỷ, Lang trung chốc đầu ông lang y này cực đáng yêu, tôi thích ổng lắm!. Hắc Nhan viết rất hay, người dịch cũng rất tốt, tôi rất ưng ý, một chút tình cảm nam nữ, một chút chuyện chính trị quyền lực, nghiêng nhiều về chuyện tình cảm hơn, rất hợp với các đối tượng bạn đọc không thích cốt truyện chồng chéo phức tạp. Tôi chỉ hơi tiếc là câu chuyện khép lại sớm quá, không phải là ngược chưa đủ thỏa, mà là tôi muốn biết vài chuyện về cuộc sống của Mi Lâm và Mộ Dung Cảnh Hòa, cuối cùng hắn cũng nâng niu nàng! Sao truyện này lại không có ngoại truyện chứ!? Tôi chỉ muốn thấy Mi Lâm hạnh phúc nhiều hơn! Mộ Dung Cảnh Hòa giả thói đam mê nữ sắc, nhưng hoan ái không bao giờ cởi y phục, càng không cho người khác nằm sau lưng mình, lúc ngủ vẫn luôn tỉnh táo. Trải qua lần bị phế kinh mạch phải dựa vào Mi Lâm. Sau này phục hồi, hắn luôn thích ôm Mi Lâm vào lòng để ngủ, ngủ ngon nhất là ở ngôi nhà gỗ ngày xưa họ trú thân, cũng chỉ cởi y phục để lộ cơ thể chi chít sẹo để thỏa sức yêu nàng. Cảm thụ nông cạn, không dám viết lách. Riêng bộ cuối cùng là Mộng Hoa Xuân do trên mặt bằng chung không thuộc dạng best-seller, ít được chú ý, dù là người đọc hay fan của Hắc Nhan đa phần đều mắng tên khốn nạn Mộ Dung Cảnh Hòa rần rần, cá nhân người viết lại thấy anh này dù tồi tệ, khốn nạn, nhưng cũng có cái đáng yêu, mối tình này thật tốt, Mi Lâm thật kiên cường. Nên mới viết review cá nhân, nói về những cảm xúc ít ai nói tới đó. ! Chỉnh sửa ngày 14/6/2017 Mở đầu là khung cảnh một người đàn ông trong trạng thái nửa điên loạn, đào bới một ngôi mộ đơn bạc. Không biết ai nằm dưới kia, cũng không biết hắn đã làm gì, nhưng thấy hắn thật thảm hại. Vì hắn thất bại đến mức chỉ biết trút giận lên một thi thể đã mục rữa. Hắn quằn quại với sự thật là nàng chết rồi, mà lời trăng trối của nàng không gồm có hắn. Mình cứ ám ảnh mãi, mà cả về sau này khi biết rằng cái kết thực sự không như vậy, nhưng hiệu quả tâm lý của chương này mạnh đến nỗi mỗi khi đọc đến khung cảnh hoa đào, hoa mận, hoa cải nở rực rỡ một vùng, lại vô thức nhớ đến đôi mắt đỏ ngầu bi thương của hắn. Nàng là Mi Lâm, nàng là một tử sĩ, nàng mới 15 tuổi, thực ra Mi Lâm chỉ là cái tên trong lần nhiệm vụ này, tử sĩ chỉ có số hiệu, nàng là số 43 Mệnh của tử sĩ tiện, nhưng nàng còn không phải một tử sĩ đạt tiêu chuẩn, đến nhiệm vụ do người khác bị bệnh mới đến lượt nàng. Nàng vẫn là xử nữ, do những kẻ huấn luyện còn chê nàng có dòng máu dơ bẩn Ngay từ đầu nàng đã là quân chốt thí mà người chủ nhân giấu mặt đã định sẵn, tước bỏ võ công, thân thế đầy sơ hở, làm bàn đạp cho âm mưu khác. Người chủ nhân đó, chính là Mộ Dung Cảnh Hòa. Hắc Nhan không chỉ thích ngược nữ mà nữ chính lúc nào cũng xuất thân từ dưới đáy xã hội, từ Diệm Nương, Diệp Thanh Hồng, đến Ngô Quế Lan, Mặc Cửu, và cả Mi Lâm. Nhưng tất cả bọn họ, dù hèn mọn, lại có tinh thần lạc quan và tâm hồn bao dung hơn hẳn rất nhiều những con người giàu sang phú quý khác, gồm cả nam chính. Mi Lâm không phải kẻ ngốc nghếch để không nhận ra sự bất công hay bị lợi dụng, nhưng người ta chỉ nhìn thấy một Mi Lâm cam chịu, ngoan ngoãn để cho người bày bố. Đó không phải tinh thần khuất nhục, khuất nhục là mặc người chà đạp chẳng vì cái gì, còn tất cả những điều nàng làm chỉ có một mục đích duy nhất Để sống Nàng tham sống Mi Lâm yêu hoa xuân, hy vọng sống đến mùa xuân năm sau chính là động lực của nàng Mình thích loại chủ nghĩa an nhiên của Mi Lâm, đa số người như nàng sẽ thành 3 trường phái phản kháng – phải thật tài trí, thủ đoạn để ngoi lên giữa dòng đời; hoặc không dám phản kháng thì oán trời hận đất, hậm hực với thế gian; hoặc cam chịu một cách hèn mọn, không dám mưu cầu hạnh phúc; còn nàng, nàng không thay đổi được hoàn cảnh, không than trách số mệnh, nàng chỉ tìm cách để sinh tồn tốt nhất, và tự xây dựng thế giới nội tâm phong phú, tự tạo ý nghĩa sống cho mình. Cách sống như vậy quá thụ động với kiểu thứ nhất – nhưng lại nhân văn hơn; không khác gì kiểu thứ hai – nhưng thanh thản hơn; và dĩ nhiên hơn xa kiểu thứ ba, vẫn giữ được giá trị của một con người. Mi Lâm chỉ mong ước những điều nhỏ bé được sống, được tự do, và nếm trải điều làm nàng vui vẻ. Nhưng nếu không đạt được thì không cưỡng cầu, như việc nàng biết mình sẽ chết, mà vẫn muốn tận hưởng thật tốt thế giới xung quanh. Có lẽ nàng yêu Mộ Dung Cảnh Hoà cũng nhờ điều này, vì chỉ có hắn – dù không tự nguyện, lại là người duy nhất ở bên nàng trong cơn hoạn nạn, vì hắn là người đầu tiên nàng dựa dẫm, cùng nàng trải qua những tháng ngày bình yên nơi thôn dã, đó đều là chút kỷ niệm tốt đẹp hiếm hoi trong cuộc đời nàng, mà Mộ Dung Cảnh Hoà lại vô tình có mặt trong đó. Mi Lâm khổ vì yêu, nhưng nàng yêu vậy là tỉnh táo lắm rồi, thực ra anh nam chính cáo già nắm thóp nàng từ lâu mà, Mi Lâm mềm lòng, nên nàng không nỡ bỏ mặc hắn, nàng hài lòng với sự dịu dàng ít ỏi của hắn. Thế mà một khi muốn buông, thì có thể buông một cách nhẹ nhàng. Không có hắn, nàng vẫn có thể sống rất bình thản. Mộ Dung Cảnh Hòa thua nàng ở điểm đó, hắn luôn bị lạc lối giữa vô vàn tham vọng của bản thân, thực ra hắn không thể không tham, trong hoàn cảnh của hắn, hắn từng không tham và phải trả giá bằng 5 năm phải ẩn nhẫn và vô số lần suýt chết, nhưng chính vì quá nhiều nên hắn luôn tự mâu thuẫn trong việc giữ hay bỏ, chẳng hạn như tình cảm với Mục Dã Lạc Mai, như hoàng vị, hay là Mi Lâm. Bởi vậy thấy ngược Mi Lâm, nhưng hắn mới tội nghiệp, tự đẩy nàng đi rồi lại hớt hải tìm lại là hắn, người canh cánh hờn dỗi là hắn, người ghen cũng là hắn, Mộ Dung Cảnh Hòa không ung dung được như nàng, hắn cứ nhặng xị lên rồi lại chịu không nổi việc không có nàng. Mình thích những chương hắn cùng Mi Lâm lẩn trốn, vì đó là câu trả lời hợp lý nhất cho tình cảm cả hai người. Mộ Dung Cảnh Hòa là điển hình của một kẻ được hưởng nền giáo dục phân biệt giai cấp, cộng thêm quen cảnh gió tanh mưa máu nơi chiến trường và những thủ đoạn minh tranh ám đấu chốn triều đình, những điều đó rèn giũa thành cá tính lạnh nhạt tàn nhẫn, coi con người như đồ vật, thích thì trêu đùa, không thích thì vứt bỏ. Câu nói thể hiện bản chất rõ nhất của hắn “Nàng sống hay chết liên quan gì đến ta” Vậy làm sao có thể thay thế vị trí của người con gái cao quý mà hắn khát khao gần chục năm đây, và tác giả để hắn – vốn thiếu nhất cảm giác an toàn – nếm trải cảm giác lệ thuộc hoàn toàn vào nàng, bắt hắn tham luyến cảm giác an tâm mỗi khi bên người con gái ấy. Cơ mà, hắn vì sĩ diện mà không nhận ra hay không dám chấp nhận một sự thật là hắn đã yêu một tử sĩ, một kẻ xuất thân ti tiện, một nữ nhân quá đỗi bình thường. Để đến khi biết rằng hắn đã mất nàng vĩnh viễn, hắn lúc đó mới triệt để hối hận. Nhiều người không thích cái kết, cho là quá dễ dàng cho nam chính, đáng nhẽ Mi Lâm nên chết, còn Mộ Dung Cảnh Hoà phải chịu giày vò suốt đời. Nhưng dù sao thì mình thấy rằng Mộ Dung Cảnh Hòa cũng đã có một bài học nhớ đời, còn gì đau khổ hơn chuyện sinh ly tử biệt, mà Mi Lâm đã đủ khổ rồi, cũng phải để cho nàng hưởng thụ sự bù đắp của hắn chứ, chỉ là diễn biến hơi nhanh một chút. Như mình tưởng tượng sẽ là Mi Lâm chết thật, nhưng nhờ Quân Tử cổ mà thân xác nàng mãi mãi nguyên vẹn giống Vu, Mộ Dung Cảnh Hòa mang thi thể nàng về, ngày ngày ngắm nhìn nàng, để hắn thấm thía cảm giác muốn quên cũng không được, muốn chạm cũng không tới. Suốt 10 năm nơm nớp hy vọng, lúc đó nàng mới tỉnh dậy. Một năm vẫn còn quá ngắn cho nỗi sợ mất nàng trở nên khắc cốt ghi tâm đối với hắn. Nói thêm về vài nhân vật phụ khác, trong Mộng Hoa Xuân đa số nhân vật phụ đều tốt, chỉ có Mục Dã Lạc Mai và Mộ Dung Huyền Liệt có thể xếp vào hạng phản diện. Mục Dã Lạc Mai là nguyên do chính gây nên tất cả mọi đau khổ của Mi Lâm, tuy có thể không thích sự kiêu ngạo của nàng ta, nhưng ai cũng phải công nhận nàng ta quá nhiều điểm mạnh xuất thân hiển hách, xinh đẹp, tài giỏi, mạnh mẽ, quả thật có tình địch cỡ này cũng đáng sợ. Tuy vậy Mục Dã Lạc Mai không bằng Mi Lâm ở chỗ nàng ta quá hẹp hòi, nàng ta không dung được một Mi Lâm chiếm mất trái tim của Mộ Dung Cảnh Hòa, nhưng nàng ta cũng không dung được một Mộ Dung Cảnh Hòa trầm mê tửu sắc, đại nghịch bất đạo. Mi Lâm nhường nàng không phải vì tự ti, mà nàng đặt tình cảm của Mộ Dung Cảnh Hòa lên trên hết, còn Mục Dã Lạc Mai chỉ muốn Mộ Dung Cảnh Hòa làm hài lòng cái tôi của mình. Mình có cảm giác rằng Mộ Dung Cảnh Hòa cứ cố níu kéo tình cảm với Mục Dã tướng quân một phần vì lòng tự tôn của đàn ông, bởi vì chinh phục được cành mai kiêu ngạo cao quý và có được sự công nhận của nàng nghe vẻ vang hơn nhiều so với có một Mi Lâm quá lặng lẽ bên cạnh. Tuy nhiên với một người con gái chỉ biết đòi hỏi, trái tim người đàn ông lâu dần cũng mệt mỏi, hắn còn vô vàn hiểm cảnh phải đơn độc đấu tranh, nên hắn vô thức nghiêng về phía người con gái bao dung hơn, biết chia sẻ hơn. Còn Mộ Dung Huyền Liệt thì xuất hiện khá ít ỏi, nhưng mình ấn tượng bởi hắn cũng giống như Mộ Dung Cảnh Hòa, là một vị hoàng tử cao quý đang tham gia vào cuộc chiến tranh đoạt hoàng vị khốc liệt nhất, nhưng lại không thể hiện thẳng thắn như em trai mình mà luôn khoác vẻ khoan dung đạo đức giả, đứng cạnh hắn, sự khốn nạn trực tiếp của Mộ Dung Cảnh Hòa lại làm mình có cảm tình hơn cả. Khép lại Mộng Hoa Xuân là một cái kết đẹp cho đôi chính, cũng có kết đẹp cho cặp phụ đam mỹ rất đáng yêu, đây có thể không phải cuốn ngôn tình xuất sắc nhất, nhưng là truyện mình dù có đọc đi đọc lại bao nhiều lần, cũng đều xúc động như mới đọc lần đầu. Share this Thích bài này Thích Đang tải … Mộng Hoa Xuân Review – SƠN TÙNG M-TP HÃY TRAO CHO ANH ft. Snoop Dogg Official MV Bài viết SƠN TÙNG M-TP HÃY TRAO CHO ANH ft. Snoop Dogg Official MV thuộc chủ đề về Mộng Hoa Xuân Review đang được rất nhiều bạn quan tâm đúng không nào !! Hôm nay, hãy cùng XÂY DỰNG LÂM ĐỒNG tìm hiểu SƠN TÙNG M-TP HÃY TRAO CHO ANH ft. Snoop Dogg Official MV trong bài viết hôm nay nhé ! Mời bạn Xem video Mộng Hoa Xuân Review Giới thiệu về SƠN TÙNG M-TP HÃY TRAO CHO ANH ft. Snoop Dogg Official MV SON TUNG M-TP – “HÃY TRAO CHO ANH” GIVE IT TO ME M-TP ENTERTAINMENT Available on Nhaccuatui Available on Spotify Available on iTunes Executive Producer Nguyen Thanh Tung Composer Son Tung M-TP Music Producer ONIONN Artist Son Tung M-TP Featuring with Snoop Dogg Snoop Dogg appears courtesy of Doggy Style Records Main Actress Madison Beer Project Producer M&M House Project management Chau LE Marketing Director Henry Nguyen PR Executive Nhat Duy Talent Manager Tran Song Hanh Nhan PRODUCTION TEAM Music Video Production August Frogs Director Korlio Producer Sunok Hong Local Producer Christopher Lee Assistant Director Kyuho Sung CGI Jiun Kim Photographer Jiun Kim Poster Designer Jiun Kim Stylist Hary Hong Hair Stylist Hyunwoo Lee Makeup Eunyeong Baek Choreographer Luana Simpson Fowler Dancer Geovane Fidelis SPECIAL THANKS TO Artist Agency Project Executed by Humap Contents Executive Director Jameson Hyunchul Lee Project Managers Harry Sanghoon Shin, Rachel Haein Park Project Coordinator Shen Wei Agent Assistant Eugene Soo Jang Concore Entertainment Charve The Don SME Billy Moss Quang Tan Lan METUB NETWORK A member of WebTVAsia OPPO VIETNAM BITIS HUNTER NHACCUATUI LOS ANGELES, 2018 ▶ More information about Sơn Tùng M-TP Nhaccuatui Spotify Itunes ▶More information about M-TP Talent ▶ More about M-TP ENTERTAINMENT ▶ CLICK TO SUBSCRIBE HayTraoChoAnh SnoopDogg SonTungMTP GiveItToMe MTPEntertainment DO NOT REUPLOAD Tra cứu kiến thức về Mộng Hoa Xuân Review tại Wikipedia Nếu có bắt kỳ thắc mắc nào về Mộng Hoa Xuân Review hãy cho chúng mình biết nhé, mọi câu hỏi hay góp ý của các bạn sẽ giúp mình hoàn thiện hơn trong các bài sau nhé! Bài viết SƠN TÙNG M-TP HÃY TRAO CHO ANH ft. Snoop Dogg Official MV được mình và team tổng hợp từ nhiều nguồn. Nếu thấy bài viết Mộng Hoa Xuân Review giúp ích cho bạn thì hãy ủng hộ team Like hoặc Share nhé! Hình ảnh về Mộng Hoa Xuân Review Hình minh hoạ cho Mộng Hoa Xuân Review Tham khảo thêm những video khác về Mộng Hoa Xuân Review tại đây Nguồn tham khảo từ khóa Mộng Hoa Xuân Review tại Youtube Thống kê về video Mộng Hoa Xuân Review Video “SƠN TÙNG M-TP HÃY TRAO CHO ANH ft. Snoop Dogg Official MV” đã có 258587815 lượt đã xem, được like 4034053 lần, đánh giá sao. Kênh Sơn Tùng M-TP Official đã dành nhiều công sức và thời gian để xây dựng clip này với thời lượng 000423, bạn hãy share video này để khích lệ tác giả nhé. Từ khoá cho video này SƠN TÙNG MTP HÃY TRAO CHO ANH Snoop Dogg Official, son tung,sơn tùng,son tung mtp,sơn tùng mtp,mtp entertainment,hay trao cho anh,hãy trao cho anh,give it to me,give it to me mv,give it to me son tung,hãy trao cho anh sơn tùng,hay trao cho anh son tung,hãy trao cho anh official mv,hay trao cho anh official mv,snoop dogg,madison beer,hay trao cho anh snoop dogg,give it to me snoop dogg,mtp,m-tp, Mộng Hoa Xuân Review, Mộng Hoa Xuân Review, Mộng Hoa Xuân Review, Mộng Hoa Xuân Review Nguồn Mộng Hoa Xuân Review Tại Google Lượt Xem 10 MỘNG HOA XUÂN Tác giả Hắc Nhan Thể loại Cổ đại, có chút huyền huyễn, nam nữ cường, ngược, HE Tình trạng Hoàn xuất bản Link đọc ? Văn án Một người vì mạng sống của mình có thể làm những gì? Người khác Mi Lâm không biết, nhưng nàng có thể vì nó mà hy sinh tất cả, bao gồm thân thể và tự trọng. Nàng khát khao sinh mệnh của mình có thể nở rộ như những bông hoa xuân tháng Hai, cho dù ngắn ngủi, nhưng cuộc đời nàng giờ đây lại như một con cóc ghẻ lười nhác trong bùn lầy, luôn phải cúi đầu, lầm lũi và bẩn thỉu. Nàng chỉ biết rằng, phải sống mới có thể nói đến những thứ khác. Đến sinh mệnh cũng chẳng còn, thì có thể nói được gì nữa đây? Nhưng không thể ngờ được, cuối cùng nàng lại rơi vào tay tên Mộ Dung Cảnh Hòa khốn kiếp, kẻ đã coi nàng như một món đồ để lấy lòng một người con gái khác, kẻ đã bị nàng trả thù một cách đáng sợ, một kẻ lòng dạ hẹp hòi đến vô cùng. Một tên khốn nạn! ? Sử sách ghi lại rằng “Đại Viêm huy hoàng tám trăm năm mươi năm, Vũ Đế trung hưng, sử gia bình luận, tụng là một bậc đế vương từ trước đến giờ có một không hai. Đương nhiên truyền kì không chỉ nói đến hắn thống nhất được toàn thiên hạ, kết thúc một thời đại quần hùng phân quyền chiến tranh loạn lạc, mà còn vì tác phong hành sự quyết đoán lẫn những thủ đoạn máu lạnh của hắn. Những chuyện đặc biệt trong vấn đề chính sự thì cũng không cần phải nhắc đến, chỉ là việc hắn làm chủ hôn cho thái giám đại tổng quản của mình và một nam tử khác và chuyện suốt đời chỉ có một thê tử duy nhất, chỉ hai chuyện này thôi cũng đủ để hắn lưu danh thiên cổ”* ? Dù vậy, đằng sau những chiến tích và chuyện xưa huy hoàng vẻ vang ấy, có lẽ ít ai biết, Viêm Vũ Đế, tự Mộ Dung Cảnh Hòa, đã từng cõng một thi thể mà hắn tưởng là của người con gái hắn yêu, suốt hơn 10 ngày. Và có lẽ cũng không mấy ai hay, thê tử mà hắn nhất mực yêu thương, nâng niu suốt cuộc đời ấy, Mi Lâm, vốn ban đầu chỉ là một tử sĩ, một kẻ mà đến tư cách làm người cũng chẳng có. Vậy làm thế nào một tử sĩ, một tiện tỳ, thậm chí không biết cha mẹ nàng là ai, lại có thể từ vũng bùn lầy u ám đen tối nhất, một bước lên mây trở thành phượng hoàng, ở bên cạnh người tài giỏi và quyền lực nhất đất nước?! Đó tuyệt đối không phải một câu chuyện ngọt ngào màu hồng, mà là một đoạn đường dài, rất dài, đầy máu và nước mắt… ? Mi Lâm ban đầu cũng không phải là Mi Lâm, nàng là Tứ Thập Tam, từ nhỏ đã được huấn luyện để trở thành một tử sĩ, và sau 15 năm được đào tạo nơi địa ngục trần gian, chịu đựng cảnh sống cũng như chết, thì nàng có nhiệm vụ đầu tiên, là trà trộn vào đội ngũ mỹ nữ theo công chúa Tây Yến hòa thân, làm gián điệp. Nàng được ban tặng cho Kinh Bắc Vương Gia, Tam hoàng tử, Mộ Dung Cảnh Hòa, một kẻ mà ban đầu nàng đánh giá là dung tục, nông cạn, bê tha, dễ đối phó. Nhưng càng tiếp xúc với hắn, nàng càng nhận ra, mình đã hoàn toàn lầm. Chỉ có duy nhất một điều nàng không nhìn nhầm, đó là từ đầu đến cuối, hắn đối với nàng không chút coi trọng, hắn chưa bao giờ thực sự để ý đến sự tồn tại của nàng, dù họ từng chung giường, chung chăn gối, chia sẻ với nhau những giây phút riêng tư thân cận nhất. Trong mắt hắn, nàng không phải con người, càng giống như một thứ đồ vật, một thứ công cụ mặc hắn phát tiết, sử dụng, thích thì gọi đến, không thích thì đuổi đi, tùy thời lợi dụng. Chỉ vậy thôi. ? Nhưng số phận đã đẩy nàng và hắn lại gần nhau. Trong một chuyến đi săn, Mộ Dung Cảnh Hòa bị Đại Hoàng Tử hãm hại, trên đường lưu lạc hắn gặp Mi Lâm, nàng trở thành lựa chọn duy nhất giúp hắn vượt qua thảm cảnh. Vậy là Mi Lâm, bấy giờ thân cũng mang trọng thương, võ công thì đã bị phế từ khi nhận nhiệm vụ, cùng với một Mộ Dung Cảnh Hòa kinh mạch tổn thương liệt nửa người dưới, hai kẻ vừa tàn vừa phế đó đã dựa vào nhau để cùng sống sót trước sự truy đuổi của kẻ thù, giữa rừng già hiểm ác, tìm đường sống trong cõi chết. Hành trình đó, dần dần, đã khiến cả Mi Lâm, cả Mộ Dung Cảnh Hòa cảm nhận rõ việc phải nương tựa vào đối phương để sinh tồn. Ban đầu hắn vẫn luôn coi khinh nàng, nàng cũng hoài nghi ghét bỏ hắn. Suốt đoạn đường, hai người thường xuyên đấu khẩu, hắn chửi bới, châm chọc nàng, mà nàng thì cũng nanh nọc, hung ác bắt nạt lại hắn. Nhưng rồi, từng bước một, trên cái hành trình vô cùng hung hiểm không rõ sống chết ấy, họ nhận ra, ngoài người kia, họ hoàn toàn chẳng còn ai khác nữa. Những ân oán tình thù, những con người xưa, thậm chí cả địa vị khác biệt giữa họ, tất thảy đều không còn quan trọng nữa, xa vời như là chuyện của một thế giới khác… ? Nếu bạn nghĩ rằng, chỉ như thế, chỉ như thế thôi đã đủ khiến hai người họ yêu nhau, chấp nhận trả giá tất cả để ở bên nhau, vậy thì bạn đọc à, bạn đã nhầm to rồi đó. Đây mới chỉ là đoạn đầu tiên trong quá trình ngược nam chính, nữ chính bonus độc giả của chúng ta mà thôi. Bởi vì Mộ Dung Cảnh Hòa là một gã khốn nạn. Trước đây khốn nạn, hiện tại vẫn khốn nạn, tương lai càng đặc biệt khốn nạn hơn!!! ? Còn hắn khốn nạn thế nào ấy à? Lấy oán báo ân, chỉ cách giải độc cho Mi Lâm nhưng cũng đồng thời làm nàng câm. Bắt nàng vào ngục, dùng máu nàng dưỡng ngọc chữa bệnh. Nàng chạy trốn, hắn bắt về rồi lại ép nàng thành thân cùng thái giám tổng quản nhằm giữ nàng bên cạnh. Nàng bỏ đi lần nữa, hắn lại tìm về làm thuốc dẫn chữa bệnh cho người con gái hắn cố chấp nghĩ rằng hắn yêu? Vầy đã đủ chưa, đủ cẩu huyết đủ máu chó đủ tệ bạc chưa?!!!! ? Vậy nhưng Mi Lâm, nàng thế mà lại yêu kẻ khốn nạn đó! Trước tiên phải nói rõ, Mi Lâm tuyệt đối không phải mẫu nữ chính não tàn hay thánh nữ trong truyền thuyết, càng bị ngược lại càng yêu sâu sắc nam chính. Nàng biết rõ Mộ Dung Cảnh Hòa là người như thế nào. Nhưng 15 năm sống trong cảnh tối tăm, bị tra tấn, ngược đãi, thậm chí có lẽ đến con chó cũng chẳng bằng, nàng đã quá hiểu và quá quen với sự lạnh lẽo của lòng người. Vậy nên khi gặp nhau, dù đôi khi chỉ là một chút ấm áp của Mộ Dung Cảnh Hòa dành cho mình, nàng cũng ghi nhớ và khắc sâu trong tim. Nàng là một cô gái rất dễ mủi lòng, và Mộ Dung Cảnh Hòa hắn biết đánh vào điểm yếu đó. Chưa kể, Mộ Dung Cảnh hòa dù khốn kiếp, nhưng không thể phủ nhận hắn rất có sức hút. Hắn anh tuấn, cao ngạo, vô cùng thông minh và giảo hoạt, nhưng lắm lúc lại như đứa trẻ con thích làm nũng, hay so đo. Ở bên cạnh hắn, bạn sẽ khó cưỡng lại bị hắn hấp dẫn. Vậy nên, dù biết hết, hiểu rõ hết những tật xấu của Mộ Dung Cảnh Hòa, càng nhận thức rõ hơn khoảng cách địa vị sẽ không bao giờ có thể xóa bỏ giữa mình và hắn, nàng vẫn vô thức yêu hắn. ? Nhưng lý do mình nhấn mạnh Mi Lâm không phải kiểu nữ chính não tàn, vì bất kể nàng yêu hắn như thế nào, nàng vẫn cực kì lý trí. Hành động của nàng chưa bao giờ chỉ theo cảm tính. Dù lúc mặn nồng nhất, nàng cũng vẫn tỉnh táo, nhận định tất cả chỉ là nhất thời, không bao giờ cho bản thân mình đắm chìm quá sâu. Biết mình yêu phải một tên khốn nạn, nàng cũng không oán không hối không trách. Bởi nàng cho rằng, chuyện yêu một người là chuyện của chỉ bản thân mình, không liên quan đến bất kỳ người nào khác. Mình tán thưởng và vô cùng đồng tình với quan điểm này của nữ chính. Rất tân thời so với một nữ nhân ở thời đại nàng. Vậy nên, nhìn qua Mi Lâm cứ tưởng nàng là một cô gái quen ngoan ngoãn phục tùng, không có chủ kiến, ngu ngốc dễ bắt nạt, hoặc có lẽ nhìn cả quá trình nàng bị Mộ Dung Cảnh Hòa đối xử tệ bạc, người ta dễ có cảm giác nàng là “chiếu dưới” trong mối quan hệ giữa hai người họ, nhưng không phải. Có thể đôi lúc nàng chấp nhận an bài của hắn, nhẫn nhịn vì cái mạng nhỏ bé của mình hay của những người xung quanh. Nhưng thật ra, nàng vẫn luôn là người cầm trịch. Nàng tự ra quyết định, tự tìm cho mình đường lui. Nàng là người chủ động bỏ hắn ra đi Mộ Dung Cảnh Hòa có lời muốn nói không phải một, là ba lần, ba lần đấy!!!.Thực tế cũng đã chứng minh, nàng có thể buông bỏ hắn, nàng có thể sống mà không cần có hắn bên cạnh, nhưng hắn thì lại không thể thiếu nàng. ? Một vài nét tính cách nữa mà mình rất thích nơi Mi Lâm. Thứ nhất, đó là nàng luôn muốn sống. Một tử sĩ luôn được huấn luyện để không sợ chết. Nhưng nàng lại trân trọng và yêu cuộc sống vô ngần. Uống máu động vật, ăn thịt sống, côn trùng, quỳ lạy kẻ mình ghét, lấy độc trị độc, lấy đau đớn để giải trừ đau đớn, chẳng có gì mà nàng không chấp nhận làm để được sống. Nàng tự nhận mình là kẻ sợ chết, nhưng mình lại cho rằng, sống bao giờ cũng khó hơn chết. Vậy nên, một kẻ yêu sống còn đáng giá hơn một kẻ không sợ chết nhiều lần. Điểm thứ hai, liên quan đến điều thứ nhất, đó là dù phải từ bỏ sức khỏe, võ công, tự trọng thì bị dẫm đạp, rồi bị bội bạc, nàng vẫn luôn giữ lại cho mình một cánh rừng ngập tràn hoa xuân thơm ngát trong tâm trí để lấy động lực chịu đựng hết thảy. Không ai có thể chạm vào đó, không ai có thể cướp đi được của nàng mộng tưởng tốt đẹp ấy. Thật sự, đây là chi tiết mà mình cực kì đồng cảm với Mi Lâm. Dù thời đại sống của nàng và mình có thể khác nhau. Nhưng giống như cuộc đời này có thể vùi dập chúng ta, chúng ta phải không ngừng thỏa hiệp, không ngừng chấp thuận nó, nhưng vẫn sẽ có môt góc riêng nơi chúng ta cất giữ những thứ tốt đẹp, những thứ mà chúng ta yêu quý trân trọng nhất, của riêng chúng ta, giúp chúng ta kiên cường sống tiếp, và dù mọi thứ xoay vần thế nào, thì không ai có thể lấy được điều đó khỏi chúng ta. Hệt như Mi Lâm vậy. ? Nói về Mộ Dung Cảnh Hòa, trước tiên phải nói, mình cũng không có ý định tẩy trắng cho hắn. Khốn nạn thì vẫn là khốn nạn thôi. Chỉ là, đứng ở vị trí của hắn để xem xét, thì mình cho rằng đấy là những sự khốn nạn có thể lý giải được. Trước tiên, cần phải hiểu rằng, ở thời đại nơi hắn và Mi Lâm sinh ra, cách biệt địa vị của hắn và nàng không chỉ là một chút thôi đâu, mà khoảng cách đó chẳng khác gì như mây trên trời và bùn đất dưới chân, chưa kể giữa họ còn có rất nhiều những lễ giáo thông thường cản trở, không thể chỉ bằng một sự nỗ lực đơn giản mà bỏ qua được. Ngay trong bản thân con người Mộ Dung Cảnh Hòa, được nuôi dạy và lớn lên trong cái địa vị lúc nào cũng ở trên muôn người kia, thật sự chính hắn cũng khó vượt qua được những tư tưởng phong kiến đã ăn sâu vào đầu đó. Người như hắn, cuồng ngạo, tự cao tự đại, mắt đặt trên đỉnh đầu, đã định là phải lấy một cô gái cùng tầng lớp, có gia thế, có giáo dưỡng, có dòng máu quý tộc, chứ một nô tỳ như Mi Lâm, làm thiếp thất cho hắn cũng còn chẳng xứng đâu! ? Vậy nên, Mộ Dung Cảnh Hòa cứ đấu tranh với cái tôi chết tiệt đó. Hắn càng nhận ra hắn yêu nàng, cần nàng, không thể không có nàng, hắn càng sợ. Nếu như phản ứng của Mi Lâm khi biết mình yêu hắn là đơn giản dũng cảm chấp nhận. Thì hắn ngược lại, đầu tiên là phủ nhận, rồi lại tự lừa mình dối người, trốn tránh, sợ hãi, cuối cùng còn làm ra bao quyết định xuẩn ngốc. Thực ra khi làm những việc tổn thương Mi Lâm đó, cũng không biết là ai chịu đau đớn hơn ai. Vì so với một Mi Lâm dù khổ sở nhưng nội tâm mạnh mẽ, nhanh chóng thích ứng với mọi hoàn cảnh, mọi nỗi đau, thì một Mộ Dung Cảnh Hòa cao ngạo thành thói lại thường thể hiện sự nóng nảy bất lực, không cam tâm, sự mâu thuẫn trong tâm lý của chính mình hơn. Tất nhiên, chứng kiến hắn đau khổ, độc giả chỉ có thể nói Đáng đời, còn không phải là tự làm tự chịu à! ? Giữa Mộ Dung Cảnh Hòa và Mi Lâm, cũng không phải chỉ có một khoảng cách địa vị ấy, giữa họ còn có một người thứ 3, Mục Dã Lạc Mai, mối tình đầu của Cảnh Hòa. Nàng ta là một nữ tướng quân anh trung hào kiệt, con cháu thế gia, vừa có tài vừa có sắc, là thanh mai trúc mã, là mộng tưởng của hắn suốt 10 năm trời. Có lẽ so với Mi Lâm, nàng ta càng giống nữ chính hơn. Nhưng thật ra, đừng lầm tưởng Mộ Dung Cảnh Hòa yêu sâu đậm Mục Dã Lạc Mai. Nàng ta chỉ là giấc mộng thủa thiếu thời ngây thơ của hắn, mà sau này vì không có được nên biến thành chấp niệm khiến hắn quyết phải lấy nàng ta bằng được mà thôi. Nếu thật sự yêu nàng ta, hắn cũng đã không nghi ngờ, đề phòng, chưa bao giờ dám bộc bạch rõ mọi sự với nàng ta. Chưa kể, hắn và Mục Dã Lạc Mai rất khác nhau. Nàng ta là người dù chết cũng vẫn muốn cương trực ngẩng cao đầu, nhưng Mộ Dung Cảnh Hòa thì khác. Hắn giống như Mi Lâm, hắn muốn sống. Đã từng là một tướng quân thiện chiến anh dũng bách chiến bách thắng, vì nước vì dân mà nếm mật nằm gai, chinh chiến sa trường, nhưng đổi lại lại bị người thân nhất hãm hại, bị hành thích, kinh mạch đứt đoạn, nội công bị tổn thương. Mang thân tàn trở về kinh thì bị phụ hoàng nghi ngờ đề phòng giam lỏng, lấy tửu sắc hủy hoại ý chí, thậm chí bị người con gái từng thề non hẹn biển xem thường. Nhưng Mộ Dung Cảnh Hòa hắn vẫn muốn sống, dù cái giá phải trả là đánh mất sơ tâm thuở ban đầu, biến bản thân trở thành kẻ trầm mê sa đọa, mất hết lòng tin của những người vô cùng quan trọng với hắn, mà lòng tin của hắn dành cho họ cũng chẳng còn gì… ? Tình yêu của Lạc Mai rất khác với tình yêu của Mi Lâm. Mi Lâm yêu Mộ Dung Cảnh Hòa cả mặt tốt lẫn mặt xấu, nàng nhìn thấu hết những mặt đen tối trong con người Cảnh Hòa nhưng vẫn yêu hắn, cũng không cần hắn phải thay đối, nàng chấp nhận và bao dung toàn bộ con người hắn. Còn Mục Dã Lạc Mai, nàng ta yêu Cảnh Hòa, nhưng nàng ta muốn hắn phải thế này, phải thế kia. Tình yêu đó luôn đi kèm với điều kiện. Thời thế đã bắt Mộ Dung Cảnh Hòa phải thay đổi để tồn tại, để tiến lên, còn nàng ta thì cứ mãi như thế, cũng muốn hắn mãi như thế. Người nàng ta yêu, luôn là một Mộ Dung Cảnh Hòa chưa thay đổi kia. Vậy nên, đến cuối cũng, nàng ta cũng mất hắn, mà có lẽ cũng là đánh mất chính bản thân mình. Đây cũng chỉ là điều tất yếu sẽ xảy ra mà thôi. ? Sau bao thăng trầm, cuối cùng Mộ Dung Cảnh Hòa cũng gỡ bỏ được những vướng mắc trong lòng mình, hoặc nói cách khác, chấp nhận chịu thua trái tim mình. Hắn giành lấy giang sơn, bước lên ngôi báu, một phần đây là cách hắn tự bảo vệ mình, một phần hắn hành sự quyết tuyệt như vậy cũng bởi vì hắn muốn trở thành người đứng đầu thiên hạ. Như vậy, hắn mới có thể công nhiên thách thức những lễ giáo được lưu truyền nghìn năm nay, cưới Mi Lâm, duy trì một vợ một chồng, để cho người con gái của mình không phải chịu thêm bất kì tổn thương thiệt thòi nào nữa… Còn với Mi Lâm, kì thực mong ước của nàng rất đơn giản. Chỉ cần bất cứ nơi nào được ở bên hắn, với nàng, đều tốt đẹp cả. ? Thật lòng, mình vốn không phải là người thích đọc truyện ngược, nhưng mình đã đọc Mộng Hoa Xuân thậm chí đến lần thứ 3 rồi. Đây là cuốn sách đầu tiên mà mình đọc của tác giả Hắc Nhan. Cũng là tác phẩm hay nhất của bà theo thiển ý của mình. Dù ngược tâm, nhưng những diễn biến của truyện diễn ra khá nhanh, không rườm rà. Đặc biệt là cá tính nhân vật xây dựng rất độc đáo, tạo dấu ấn riêng. Văn phong của Hắc Nhan trong cuốn này cũng đẹp, súc tích, uyển chuyển, mình thích lắm những cảnh mà bà miêu tả về mùa xuân, về những đồi hoa dại ven đường, hay về khung cảnh sống mộc mạc nơi nam nữ chính dừng chân ẩn náu…Vì thế, dù mình biết đa phần mọi người thích sủng sợ ngược, cũng vẫn cố chấp muốn giới thiệu và đề cử cuốn sách này đến với những ai chưa biết và chưa đọc nó. Quan trọng nhất, dù ngược nhưng vẫn là một kết cục viên mãn cho nam nữ chính. Vậy nên, hãy đọc và hãy mơ một giấc “mộng hoa xuân” thật đẹp cho chính mình, bạn thân mến nhé! “Tháng Hai về, hoa đào thêm hồng, hoa mận trắng, hoa cải vàng phủ khắp đất trời, liễu xanh, xanh thắm một màu…”** *,** trích dẫn trong sách. Bạn phải đăng nhập để gửi phản hồi.

review mộng hoa xuân